(Xin lỗi Mây Hồng, Duy Uyên, Tấn Thế....... trước nhé!)
Bước chân bạn sẽ vướng víu với đất-trời-mây-nước xứ Cẩm Thành khi một lần được chiêm ngưỡng trước mặt dãi núi hoang sơ bí hiểm, ánh sáng lung linh bao phủ quanh đỉnh Thạch Bích cao nhất - là rặng núi tối mờ. Đây là cảnh tuyệt đẹp của thời điểm ánh chiều tà chiếu heo hắt đỉnh núi đá trong màn đêm rủ xuống. Tạo một bức tranh tương phản đến huyền bí mà các thi nhân bầu chọn "Thạch bích tà dương" (vách núi đá soi bóng chiều tà) một trong mười thắng cảnh của xứ Quảng.
(không phải Thạch Bích chổ ông Khiếu đâu nhé! Biết vầy theo sự nghiệp chuyên "ven" gợi ý của ông trời..... Thiên)
La cà quá! Nhập đề đi!
Ngày xưa 88. Với người xứ Quảng tha phương. Đặc sản bánh xoài còn là “nỗi nhớ - niềm đau!”, theo sau những câu chuyện xoay quanh....
Bánh xoài được làm bằng bột nếp. Công phu làm bột phải chọn hạt nếp thơm, tròn. Ngâm qua đêm, để ráo rang vừa lửa, giả nhuyễn, ngào với đường trắng và nước vừa đủ, cho ra một lớp bột mềm mại, dẻo, trắng phau và được phủ một lớp phấn bột nếp khô, áo ngoài trông nỏn nà như da...con gái !?!?. "Hôn" nhẹ ta thưởng thức vị ngọt của đường cát nguyên hạt trộn lẫn vị béo của mè rang, được giã quyện với đậu phụng thơm nồng, làm ngây ngất tận lưỡi gà.a..a..à..!!
Nuốt nước miếng nghe kêu cái ực.c..cc!
Rồi mơ màng một sáng mùa xuân. Ngồi ở góc phố nhâm nhi bên ly cà phê (hiệu Window) nghe tiếng rao: " bánh xoài....đi.i.i.i" của cô thôn nữ mà không nghe thấy lòng rộn rã tình yêu và nổi nhớ sao?
Quả là :
Khi ta ở đất chỉ là đất ở
Khi ta đi... bánh xoài hóa tâm hồn
(thơ Chế lan viên)
Lạc đề, "đậu phụng" rồi!
Kính thưa các qúi vị thân hữu có tên trong bản "phong thần". Các vị phải hết sức bình tỉnh. Tôi không dài dòng văn tự nữa...
Khuyết điểm tôi không nhớ lâu. Ưu điểm thì không đánh tôi cũng khai tuốt! Nào là ông Phương chuyện bánh xoài, Ông Tâm đấu trí giờ vật lý, Ông Khiếu chuyện chưa đổ ông nghè lo đe hàng tổng, ông Chấn chuyện áo Triump..v..v.. Ai không hối lộ tôi phun ra hết, cháy nhà ai ráng mà chụi!
Nhớ mùa xuân 1987. Lúc này chúng tôi dòm ngó nhau đã một năm trời, ưu khuyết đã hiểu nhau.
Để che đậy hành vi bất chính của những con …ngựa bất kham. Trường bố trí lớp 11B1 nằm khuất ở cuối góc trường, giáp bến xe… ngựa củ (bây giờ là siêu thị). Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Chúng tôi liên lạc với thế giới bên ngoài qua bức tường hang lổ....chó.! Đám con buôn bến xe luôn quấy rối...bao tử anh em, nhiều tiếng rao lúc giờ ra chơi, nghỉ giữa tiết.
Ấn tượng nhất là một cậu bé bán bánh xoài tên Tiến chừng 11, 12 tuổi. Đậm người, khuôn mặt tròn tròn như cái bánh, nụ cười luôn đọng trên môi. Cậu bé này chán sống nên cả gan bán ...thiếu cho các thành viên ưu tú 88.
Bán thiếu...phải đắt hàng. Tình cảm của đối tác như đơm hoa kết trái...cho đến một ngày nọ, nợ xấu khó đòi nên bé trai đứt vốn và phá sản.
Cậu bé quyết định đi tim công lý.
Sáng hôm ấy nhằm vào tiết thứ ba của môn hóa loạt bài Oxit Al, Fe, Cu... Thầy dạy chúng tôi là người có uy tín và nhân cách. Thầy to cao nhưng khuôn mặt lành tính, hiền hòa, dễ gần... Đó là yếu tố làm yên lòng cậu Tiến chọn thầy khiếu kiện.
Cậu rón rén, hơi thiếu tự tin, thập thò ngay cửa lớp, tay cầm tờ giấy học trò cũ mềm (giống giấy gói bánh xoài vò vò đem “tận dụng" lúc ngặt!!!).
Đám nam sinh chúng tôi chết lặng đồng gương tia mắt áp đảo tinh thần cậu ta.
Cậu ta hơi kinh hãi, mặt lợt lạt.
Thầy ôn tồn động viên hắn: "Em có gì trình bày"
Hắn lấy cam đảm đưa hai tay dâng 'sớ', cặp giò hắn run run, miệng miếu máo : "thưa....thưa...(không ra hơi.i.i..).
Thầy cầm xem qua một lượt. Khuôn mặt thầy đăm chiêu, khó hiểu. Suy nghỉ, xung đột và ....rạng rở!!!!!
Cả lớp thở phào nhẹ nhỏm, trút cả gánh nặng âu lo.
Thầy ngữa mặt cười ha ha... hi hi... rồi… hu hu (vừa đọc thầy vừa lấy tay len lén lau khóe mắt, nhìn xa xăm, ưu tư, mơ hồ.. Tâm hồn thầy đi…du lịch thì phải!?)
Cả lớp đoán già đoán non.
Trở về thực tại. Giọng chậm rãi pha chút khôi hài , "đồng cảm", Thầy đọc
Cộng hòa xã.....
Độc lập tự do....
Danh sách thiếu nợ....bánh xoài
Cả lớp cười khô khan, nhục nhã với thằng hỷ mũi chưa sạch này.
Có tiếng phản đối đòi…diệt khẩu.
Thẩy cười mỉn chi đọc lớn
Hùng Phương thiếu 59 cái bánh
(Tiếng cười như sấm dậy, như ong vỡ tổ)
(ông này lúc nào củng quán quân, nghe nói bây giờ ổng còn ở giá. Ổng triết lý với tôi "có vợ hay không vợ đều đi đến khổ đau!" gớm hể, gặp thứ dữ).
Hoàng nam 52 cái
Anh Tùng 48 cái
Từ Ân 48 cái (danh sách đen nào cũng có thành viên tích cực này)
Tiếng cười không dứt, như pháo giao thừa.
Thầy làm một hơi Ali(baba) và 25 tên cư.. ư...p....p
Văn Khiếu 38
Kim Ngọc 37
Thiện Tâm 36
Thái Chấn 35 (tay này...ghê gớm lắm !70:2 mà)
Đình Nam 34
Ông ...trời 33 (Ngọc Thiên ngan cơ Hùng Phương mới đúng. Nếu tôi không lầm!)
Tấn Thế 32
Do Hiển 31
Hoàng Bảo 30 (ông này sỉ diện chụi không nổi với lương tâm phải đào tẩu vào miền Nam ở luôn. Nghe nói học lớp 12 tận Cần Thơ và sợ ăn bánh bao chỉ tới giờ).
...........
Cả lớp cười ngặt nghẻo
Tiếng pháo chuột, pháo tống đì đùng
Thầy mãi mê không ngừng ra rả
Minh Ánh 25
!!??
Khánh Anh 25
!!?? (Sao có nữ tướng vậy nè!?)
Trưng Trắc, Trưng Nhị hả trời?
Thầy... phấn chấn ê a
Trúc Viên 20
!!??
Cam Ly 20
Lại bà Triệu thị Trinh nửa sao?
(Danh sách cuối phải có bà Nguyễn thị Định nữa cho trọn…ổ!!!??
Cả lớp bò càng
Tiếng nữ ha ha, hô hô làm rớt hàm răng giả. (Khi từng trải mới hiểu Lam Điền phải học nha khoa thôi!?)
Các nữ tướng đồng la to
“Thưa thầy danh sách....chi đoàn phí ạ!’ sic!!
Thầy... say mê như lạc vào chuyện cổ tích dành cho người lớn. Cho một vé vào tuổi thơ
(mặt thầy trông đắc…ý. Có lẻ thầy củng đã từng nhúng chàm thời sinh viên ký túc xá).
Thầy choàng tỉnh giấc mộng…
Bạn bè chúng tôi cười chảy nước mắt, nước dãi, nước "tiểu nhân". Riêng cu Tiến ...khóc thét giọng mếu máo "trả nợ đây".
Chúng tôi rồi cũng….hứa bồi hoàn đầy đủ cho hắn. Kể từ đó về sau, cậu ta chạy mất dép, mất luôn cái quần.... con con.
Mùa thu 2012
Mạc...Tận
(Hàng xóm Mạc Ngôn, Mạc Can)